Mỗi ngày ở Night City tựa hồ đều giống hệt nhau, xe cộ tấp nập trên phố xá, ánh Neon trải rộng như biển cả, từng tiếng súng thưa thớt và báo động chói tai xuất hiện ở bốn phía.
Bất quá trong nửa năm nay, Night City có thể nói là tiến vào thời đại bình ổn nhất trong lịch sử.
Hai khu vực bất ổn lớn nhất của Night City như Pacifica và Heywood bây giờ đã trở thành thiên đường mà quận Watson hướng tới. Người Heywood gánh vác trọng trách tái thiết khu phố từng bị ma túy và tội phạm ăn mòn, dựa vào công ty bí ẩn đến từ Pacifica — Dreamer, hiện nay bọn họ cũng ký kết một lượng lớn hợp đồng an ninh từ công ty.
Tương lai của Heywood cũng dần trở nên rõ ràng.
Jackie · Welles ở mấy ngày nay đều đang sầu não vì một chuyện lớn, lớp trai trẻ của Heywood cần tìm kiếm công việc có thể nuôi gia đình.
Bất kể là xây dựng khu phố hay nghiệp vụ được công ty thuê ngoài đều đã tiến vào trạng thái bão hòa, đây vốn là chuyện trong dự liệu từ trước.
Welles rất rõ ràng, sự an nhàn tạm thời này chưa chắc có thể kéo dài bao lâu, nếu không có thu nhập và công việc ổn định, mỗi một gia đình hiện giờ vẫn sẽ dẫm vào vết xe đổ điển hình của gia đình Heywood — Đàn ông gia nhập bang phái, phụ nữ làm nội trợ.
Quán bar El Coyote Cojo.
Nơi từng được mệnh danh là khu vực trung lập an toàn nhất trong thế giới ngầm của Heywood, bây giờ thực sự trở thành một quán bar có tuổi đời.
Nam nhân đứng trước quầy bar vừa gọi điện thoại vừa chào hỏi với đám công nhân cổ xanh tan làm về nhà.
Jackie của hiện tại thay đổi khá nhiều, một cánh tay của hắn trông giống như loại mạ crôm mới nhất của ZetaTech, thanh dao phay hay đeo sau áo jacket kiểu cũ đều sớm biến mất không thấy, phảng phất như bị vứt bỏ vào góc hẻo lánh nhất cùng với quá khứ bạo lực tồi tệ của Heywood.
“Hừ hừ… đây xem như một đề nghị hay, nhưng tình hình gần đây không được yên bình cho lắm… Thật không hy vọng mấy chàng trai của chúng ta lại bị cuốn vào chuyện rác rưởi này nữa.”
Không biết là ai đang nói chuyện ở đầu dây bên kia, vẻ mặt Jackie có chút sầu lo và nghiêm túc, mặc dù cử chỉ vẫn hào sảng như cũ nhưng lại thêm ra vài phần lo âu và bất an.
“Này, Jackie ! Đến thăm Misty à ?”
Pepe bê một thùng Real Water từ phía sau lên, còn chưa đặt đồ xuống đất liền cất tiếng chào hỏi.
Jackie xứng đáng với sự kính trọng này, mọi người ở đây đều gọi hắn là Son of Heywood.
Nhắc đến chuyện này…
Jackie đặt điện thoại xuống, vươn cổ nhìn quanh mấy lần.
Mama Welles đi ở phía trước trên bậc thang sắt, theo sau là Misty với phong cách ăn mặc vẫn đậm chất Gothic như cũ. Điều khiến những người quen thuộc Heywood nhưng không thường ở Heywood kinh ngạc lại là… Mama Welles giống như chấp nhận cô bạn gái này của Jackie.
Tất cả mọi người đều biết nàng xứng với Jackie, một cô nương yếu đuối của quận Watson dẫn theo Ripperdoc đến từ Little Chinatown tới bôn ba khắp Heywood mới chấm dứt hỗn loạn, cánh tay nàng còn bị 2 viên đạn bắn trúng.
Phải biết rằng Cyberware trên người nàng ít đến đáng thương, xem như dân chúng bình thường nhất trên đầu đường —— Loại mà luôn phải tránh xa các con hẻm nhỏ, nghe thấy tiếng súng liền phải chạy…
Nhưng nàng rất dũng cảm, tốt hơn nhiều so với vị “bạn gái cũ” từng mang đến tai họa thảm khốc cho người Heywood.
Trận chiến trước đó ở Heywood khiến cho quá nhiều người ra đi, dù cho may mắn sống sót thì cũng bị thương tật suốt đời, may mắn là Dreamer hoàn thành lời hứa của họ, tất cả mọi người đều nhận được hỗ trợ khi tiến hành điều trị.
Jackie chào hỏi hai người, ngay sau đó liền áp điện thoại lại vào lỗ tai.
“So với việc giải quyết kế sinh nhai cho đám nhãi con ở Heywood, chúng ta có nên nói về những chuyện khác hay không ?”
Jackie di chuyển ngồi lên sofa, nhưng ánh mắt luôn dán chặt vào màn hình tivi trên quầy bar.
Bên trong đang đưa tin về thế cục hỗn loạn hiện giờ ở Warsaw.
Giọng nữ ôn hòa rất có đặc sắc ở đầu dây bên kia vang lên: “EU sao ?”
Người khác có thể không biết chuyện gì xảy ra ở Ba Lan, nhưng Jackie lại biết rõ mồn một, Amigo của hắn lựa chọn sang Châu Âu để làm chuyện lớn đâu.
Dù đây không phải là lĩnh vực mà mình có thể chạm tới, nhưng người bạn thuần phác này vẫn muốn làm gì đó cho Lin.
“Nhìn động tĩnh này, Amigo của ta chỉ sợ là hô mưa gọi gió ở địa phương rồi a ?”
Điều Jackie có thể dự đoán được là quá trình tuy tồn tại khó khăn, nhưng Lin vẫn sẽ thành công, chỉ là —
“Không Jackie, hắn bây giờ…”
Giọng nói của tiểu thư Emma ở đầu dây bên kia rất bình tĩnh, nhưng Jackie lại giống như bị nghẹn họng.
“Bị giam giữ, chuyện này không tiện nói rõ chi tiết qua điện thoại, gặp mặt một lần a, mời cả Mama Welles, và những người ngươi cảm thấy có thể giúp ích —— Vừa vặn chỗ của ta cũng có vài người muốn tìm ngươi.”
Jackie lập tức đứng bật dậy giống như con thỏ bị kinh động, Mama Welles và Misty bên cạnh thấy thế cũng giật mình.
“Chuyện gì xảy ra ?”
Jackie trầm mặt, nói ra lời hoàn toàn trái ngược với biểu cảm.
“Phía công ty nói sự kiện ở Badlands có tiến triển, nhãi con của Heywood có việc mới để làm, mấy việc này đều là từ nền tảng do Biotechnica lưu lại, chúng ta làm cùng với Nomad.”
Mama Welles không hiểu, đây rõ ràng là chuyện tốt, vì sao Jackie lại giống như có tật giật mình.
Tuy nhiên Misty lại nhẹ giọng dò hỏi: “Là người bạn nào gặp chuyện sao ?”
Cô nương giỏi về phân tích bài Tarot dường như có thể nhìn thấu nội tâm người khác, lập tức tìm ra điểm khiến Jackie cạn lời.
Nhưng đồng thời Jackie cũng rất rõ ràng, chỉ cần dính dáng đến “tên kia” thì bình thường đều sẽ là gió tanh mưa máu, hắn không dám chắc chắn liệu Mama Welles có còn để Heywood và hắn đi mạo hiểm nữa hay không.
Sự ổn định khó khăn lắm mới kiếm được, khi đẩy nó đi thì mới có thể chứng kiến tình nghĩa chân chính.
Mama Welles thở dài, hiển nhiên nàng cũng hiểu rõ người bạn đó là ai.
“Có thể để chúng ta giúp một tay trước chuyện lớn như vậy đã là tốt lắm rồi, ít nhất Heywood còn có tư cách tham dự, hỏi thử một chút đi ? Tốt nhất là đưa ta theo, ta không rõ người của công ty có thành thật hay không, nhưng ta biết Heywood có thể dốc hết sức sức vì đồng bạn từng vươn tay trợ giúp.”
Jackie gãi đầu cười không ngớt, “Yêu mẹ nhất.”
Đoàn người không gây ra bất kỳ chú ý nào trong quán bar náo nhiệt, một đường thẳng tiến về phía bờ biển. Jackie nắm vô lăng của chiếc Archer Hella mà Lin để lại Heywood, trong lòng chợt cảm thấy an định.
Bất kỳ ai cũng có thể thấy rõ bầu không khí căng thẳng ở bờ biển Heywood, tàu sân bay Arasaka đến từ tổng bộ Nhật Bản giống như một con thú đang rình mồi giữa đại dương đêm tối, nhìn xa xăm về phía Cảng vũ trụ NCX rực rỡ ánh đèn…
Dọc theo đường đi đều có cửa ải kiểm tra của binh sĩ Arasaka, nhưng bọn họ được cho qua nhanh chóng bởi vì là người địa phương Heywood.
Sau khi đến điểm hẹn, Jackie liền thấy một nhóm lính đánh thuê trông không mấy dễ chọc đang đứng cạnh công viên vắng người —
“Rebecca ?”
Jackie ngạc nhiên reo lên.
Rebecca vốn dĩ đang buông thõng hai cánh tay khoa trương xuống đất với sắc mặt trầm thấp và bộ dáng tựa hồ bất mãn với cả thế giới, nhưng sau khi nghe thấy tiếng gọi thì đôi mắt chợt sáng lên vài phần rồi hất hai bím tóc quay đầu tìm kiếm —
“Ai hắc ! To con !”
Nam nhân vạm vỡ hơi khuỵu gối rồi trao một cái ôm thật lớn cho Rebecca, đây là cách giao lưu thường thấy giữa lính đánh thuê.
“Thật không ngờ còn có thể gặp lại, chica ngươi thế nào…”
Jackie chỉ chỉ vào cổ.
Rebecca xua tay không quan tâm, “Đừng nhắc nữa, vẫn còn kẹt ở đây đâu, kẻ phiền phức cứ kêu vo vo suốt kia mỗi ngày đều phải đi ra nói nhảm mấy lần.”
Johnny ôm lấy trái tim, “Ngươi làm ta cảm thấy đau lòng, vị bằng hữu ăn nói không giữ mồm giữ miệng này.”
“Hey.”
Sau khi chào hỏi xong Dorio, Suzuki và những người khác, chủ đề liền quay lại quỹ đạo chính.
Jackie biểu lộ vẻ mặt lo lắng, “Điều cô em Emma nói là sự thật sao ?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Rebecca lập tức xị xuống khi nói đến đây, Jackie đại khái biết tình hình quả nhiên không tốt.
“Cho nên các ngươi định đi đến EU ? Nếu có thể, làm ơn tính cả ta vào nữa…”
Jackie trực tiếp nói ra câu này mà không hỏi ý kiến của mẹ và bạn gái.
Nhưng mà Rebecca lại nghiến răng nói: “Jackie, vấn đề hiện tại không phải là chúng ta có muốn đi hay không, mà là —”
“Có thể hay không.”
Suzuki tiếp lời, “Arasaka hiện tại đã phong tỏa triệt để bờ biển Night City, Yorinobu xuất quân sang Châu Âu, còn tiến hành cắt đứt liên lạc với chúng ta, bây giờ chúng ta hoàn toàn không có cách nào tiếp cận Lin tiên sinh.”
Jackie hơi nghi hoặc.
“Chờ đã, tiếp cận ? Ý ngươi là sao?”
Dorio thở dài, “Nói tóm lại, chính là Lin… hiện giờ vẫn ở Night City, ngươi không phải người ngoài, cho nên cũng có quyền được biết.”
Jackie sửng sốt.
Thẳng đến khi Suzuki và những người khác giải thích cặn kẽ sự việc, Jackie mới hiểu Lâm Dược chỉ đơn thuần dựa vào kỹ thuật Netrunner để nhấc lên gió tanh mưa máu trên vùng đất Châu Âu, hiện tại toàn bộ ý thức trong internet của hắn đã bị cô lập ở một cơ sở tuyệt mật nào đó dưới vùng biển của Night City.
“Vấn đề cấp bách bày ra trước mắt chúng ta chỉ có hai cái, hoặc là Yorinobu đang lén lút làm chuyện gì đó sau lưng chúng ta, hoặc đây chính là ý của chính Lin…”
Bầu không khí rơi vào trầm mặc.
Đúng lúc mấy người đang suy nghĩ cách phá giải cục diện, một chiếc xe bay bắt đầu chậm rãi hạ cánh xuống từ phía trên, tất cả mọi người thấy thế liền tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, chờ đợi sự xuất hiện của người nắm giữ tầm mắt tốt nhất và cũng là cộng sự mạnh nhất của Lin tới làm ra quyết định.
Emma bước ra từ xe bay với bộ vest đen sạch sẽ phẳng phiu, khuôn mặt có các đường nét lập thể của nàng thậm chí có vài phần khí chất lạnh lùng áp đảo cả V.
“Chư vị, lâu rồi không gặp.”
Emma nhìn quanh một vòng, hiện tại cũng chỉ có nhóm đồng bạn này của Lin có thể tập hợp tới để nghe tình báo mà nàng nắm giữ trong tay.
Nàng xưa nay không phải là người thích lãng phí thời gian, vì vậy liền trực tiếp mở miệng nói: “Trước mắt Lin đã bị thế lực ngoài vũ trụ vây khốn hoàn toàn trong Subnet của Warsaw, chắc hẳn mọi người đều đã biết rồi, nhưng ta triệu tập các vị đến đây vào hôm nay lại không phải là vì chuyện này —”
Rebecca lập tức không vui khi nghe thấy lời của đối phương.
“Vì sao ? Chẳng lẽ chúng ta đến đây để giao lưu tâm sự ?”
Ngươi có ý gì ?
Lâm Dược rơi vào cảnh bị giam cầm vì cục diện hỗn loạn ở Châu Âu, vậy mà người phụ nữ đáng giá tín nhiệm nhất dưới trướng hắn lại bỏ qua chủ đề này.
Nhưng mà Emma hoàn toàn chuyển sang tính cách khác một khi thiếu khuyết bóng dáng của Lâm Dược, nàng bình tĩnh, tập trung và suy nghĩ cực kỳ lý trí, chỉ cần bị chạm vào ranh giới cuối cùng thì sẽ trở nên cực kỳ điên cuồng.
Nàng chỉ rũ mắt liếc nhìn Rebecca một cách bình thản, khẽ hỏi: “Ngươi đã làm xong chuyện hắn nhờ ngươi chưa? Rebecca ?”
Câu nói này lập tức làm Rebecca xìu xuống.
Bây giờ buổi công diễn ở Night City đã chuẩn bị xong hết mọi thứ chỉ còn thiếu cơn gió đông, chuyến lưu diễn của Us Crack vừa mới bắt đầu vào hôm nay, theo lý mà nói hẳn là ngày tốt lành để dấy lên làn sóng cuồng nhiệt của ban nhạc KIA và Samurai, nhưng…
Chính là bởi vì xảy ra chuyện này nên Rebecca mới không có tâm trí lãng phí thời gian vào nhiệm vụ được giao.
Xem ra nguyên nhân Emma lộ diện vào hôm nay rất rõ ràng, nàng tựa hồ đến để ước thúc đồng bạn của Lin, tránh nảy sinh rắc rối không cần thiết.
Dưới mắt mọi người tới đông đủ, nàng liền nắm bắt lấy cơ hội hiếm có.
“Ta…”
Vẻ mặt còn đầy phẫn nộ vừa rồi của Rebecca lập tức héo rũ, trên thực tế Lâm Dược cũng rất coi trọng buổi công diễn, bởi vì phương pháp “cạo xương trị độc” không thể giải quyết được bất kỳ phiền phức nào trong thành phố này nữa rồi, nhất thiết phải đánh thức huyết tính phản kháng lại gông xiềng độc tài của công ty trong lòng dân chúng, cho dù là nhắm vào Dreamer hay Arasaka, đây là kế hoạch luôn được Lin, Emma cũng như Yorinobu ủng hộ.
Emma biết, nàng nên dịu dàng hơn một chút với cô nương này, nhưng…
Lin đã cho đủ nhiều sự dịu dàng.
Nàng khẽ vuốt ve gò má Rebecca bằng ngón tay thon dài của mình, Rebecca không cam lòng nghiến răng nhìn người phụ nữ có phong thái thướt tha trước mặt.
“Hiện tại còn sống, vậy thì làm tốt những việc cần làm là đủ rồi.”
Ngay sau đó Emma liền nhìn về phía Jackie, loại phụ nữ sở hữu luồng khí thế khó mà cãi lại dù cho đứng đây đơn độc không mang theo bất kỳ tùy tùng nào này khiến cho Jackie không gọi ra được tiếng “cô em Emma” nữa, chỉ có thể gật đầu, “Tiểu thư Emma, chuyện này không thể trách chúng ta — nghe nói Yorinobu không bày tỏ thái độ, chỉ phái quân đến địa bàn bị đánh hạ ? Nếu đặt hành vi này vào trong các cuộc giao dịch của Valentino thì sẽ lập tức gây ra hiểu lầm và nghi kỵ !”
Emma gật đầu, mỉm cười.
Nàng biết Lin chưa bao giờ xảy ra sai lầm khi nhìn nhận ai, một người thường có nhận thức nhất định về năng lực của bản thân mình, đây không phải là cuộc sống khoái ý ân cừu của lính đánh thuê thích đua xe trên đường phố, mà là một cuộc chiến tranh toàn diện.
Nói cách khác, nhóm đồng bạn này của hắn sẵn sàng lên chiến trường để giúp đỡ.
Emma cảm thấy vui mừng từ trong thâm tâm.
Nhưng vẻ âm tàn nơi đáy mắt nàng không hề tan đi, điểm xuất sắc nhất của nàng chính là có thể nắm bắt hoàn toàn tâm tư của Lin, đồng thời có thể phát huy tính chủ động của bản thân để vực dậy thế cục trên bàn cờ, đây cũng là lý do Lin luôn tin tưởng nàng.
“Thực tế mà chúng ta phải đối mặt chính là thông tin các ngươi đã biết, thật ra tình báo ta nắm giữ được cũng không nhiều hơn các ngươi bao nhiêu, tuyến đường đi đến Châu Âu đều bị Yorinobu phong tỏa hết — dù là đối với Dreamer, hắn cũng từ chối giao tiếp.”
Sắc mặt mọi người khi nghe thấy tin này đều có chút không vui, nếu không có Emma trấn áp ở đây thì chỉ sợ đã sớm chửi thề rồi.
Tuy nhiên Johnny lại tỏ ra vô cùng lão luyện, “Lin và đồng bạn kiên cường nhất của hắn, hai kẻ điên rồ kia giấu diếm các ngươi, hơn phân nửa là vì đang kiêng kỵ điều gì đó.”
Rebecca âm thầm lắng nghe lời của Johnny, mặc dù vị Rockerboy này rất không đáng tin cậy ở phần lớn thời gian, nhưng trong một số trường hợp quan trọng, ánh mắt nhìn người của Johnny lại chuẩn đến mức khó tin.
“Nếu có đủ bom hạt nhân, hai người bọn họ liền có thể san phẳng cả Trái Đất — Bạn trai của ngươi không giống loại Corpo nào cả, nói hắn là kẻ điên thì mới càng thích hợp.”
Ngay sau đó Emma đột nhiên vẫy vẫy tay, bên tai mọi người xuất hiện một hồi âm thanh hỗn loạn.
“Chỉ có 30 giây, nghe ta nói.”
Mọi người vẫn còn đang bịt tai một cách sửng sốt, Emma thấp giọng nói: “Lin truyền tin tức cho ta, ‘Chiến trường thực sự nằm ở Night City’ — Ta sẽ tiếp tục liên lạc với Yorinobu, nhưng các ngươi phải làm tốt việc của mình.”
“Jackie, trông chừng Heywood cho kỹ, ưu thế của các ngươi là điều mà công ty không thể so sánh được, bởi vì trên đầu đường đâu đâu cũng có tai mắt của các ngươi, hãy chú trọng đề phòng một số kẻ đến từ bên ngoài, ví dụ như lính đánh thuê và Netrunner đột nhiên xuất hiện.”
Tạp âm đột ngột dừng lại.
Đó tựa hồ là một loại thiết bị gây nhiễu tín hiệu mạng nào đó, Emma dùng ngón tay khẽ bẻ gãy con Chip, sau đó nói tiếp: “Nếu chúng ta đều gặp mặt xong, ta cũng đã nói những gì cần nói rồi —”
Thân hình thon thả của nàng từ từ ngồi xổm xuống, đưa tay chỉnh lại chiếc áo khoác rộng thùng thình thay Rebecca.
“Ta không phải trẻ con.”
Rebecca lầm bầm.
Emma cười một tiếng, “Ta biết, nhưng… ta muốn thể hiện một chút thiện cảm với cô nương mà hắn hết lòng chăm sóc, chiếu cố bản thân mình cho thật tốt nhé ? Thân yêu.”
Rebecca đỏ mặt, không còn nhắc đến chuyện muốn đi gây sự ở Châu Âu nữa.
“Jackie, hạt giống lúa mì mà chúng ta rút ra từ kho chứa của Biotechnica về mặt lý thuyết là có thể sinh trưởng hoàn hảo trong đất nhiễm kim loại nặng và đất chua, Badlands có sẵn đất đai, nhưng các ngươi phải cầm súng lên, Wraith không phải ăn chay — Ngoài ra công ty cũng muốn cướp đoạt hết thảy tài nguyên ngoại trừ đất đai, nếu muốn cầm tới chút thành tựu gì đó ở trên phương diện này với Nomad, ngươi phải làm tốt việc trong phận sự của mình.”
Jackie ngẩn người gật đầu.
“Rebecca, buổi công diễn liền trông cậy vào ngươi… Còn có linh hồn bất kham trong cơ thể ngươi nữa.”
Emma sắp xếp mọi việc một cách ngăn nắp.
Johnny vỗ tay cười lớn, “Cô nàng này không chỉ tuyệt đẹp mê người mà còn hiểu ta nữa.”
Rebecca lườm Johnny một cái, trên mặt lộ rõ vẻ ghét bỏ.
“Dorio, ngươi và Suzuki phải vất vả thêm một đoạn thời gian với hai vị Solo kia để nhìn chằm chằm MaxTac… Các ngươi gây ra động tĩnh không nhỏ ở quận Watson, bọn hắn đang tìm các ngươi.”
Chuyện này liên quan đến một phần kế hoạch của Hanako, Dorio và Suzuki nhìn nhau, coi như là chấp nhận.
Emma nhìn kỹ mọi người một lượt, giống như đang quan sát thay cho Lin, đúng lúc xe bay phía sau thổi vào bộ vest của Emma khiến nó phát ra từng tiếng sột soạt nhẹ, không chờ nàng rời đi —
Mama Welles vốn luôn im lặng đột nhiên nói: “Cảm ơn ngươi, tiểu thư Emma, ngươi đã làm rất nhiều cho Heywood.”
Emma chỉ mỉm cười một tiếng khi nhìn về phía Mama Welles, sau đó quay người đi thẳng không hề ngoảnh lại.
Chỉ để lại đám người tỉ mỉ nhớ lại lời nàng nói trong tiếng tạp âm vừa rồi, dường như chỉ là ảo giác — Tất cả mọi người đều ngầm hiểu không nhắc đến chuyện này, mà là ai nấy đều chuẩn bị sẵn sàng với hy vọng có thể giải quyết toàn bộ sự việc một cách ổn thỏa.
“Cô nương này thực sự có vấn đề về tinh thần sao ?”
Mama Welles thầm nhủ trong lòng.
Bất cứ ai ở Night City quan tâm đến chuyện rác rưởi của công ty đều biết người nắm quyền hiện giờ của D.R.A.R là một nữ nhân điên rồ không từ thủ đoạn; nhưng tầng lớp công nhân cổ xanh, nội trợ gia đình, bán hàng rong trên đầu đường ở ở Pacifica và Heywood đều gọi nàng là người cải tạo dịu dàng nhất —
Ai đúng ai sai, đã sớm không cách nào phân biệt.
“Ta vẫn rất lo lắng a.”
Rebecca ủ rũ ngồi phịch xuống đất, phải biết rằng Suzuki từng khuyên nàng không biết bao lâu, vậy mà Emma chỉ cần vài câu liền khiến đối phương ngoan ngoãn trở lại.
“Hãy tin tưởng vào thủ đoạn của tiểu thư Emma, đây không phải là chuyện chúng ta có thể tham gia.”
Bàn tay lớn của Dorio khẽ đặt lên vai Rebecca.
Mọi người lặng lẽ nhìn bờ biển Night City trong làn gió đêm hiu hắt, mặt biển bình tĩnh tựa hồ sắp truyền đến thuỷ triều cuồng bạo nhất, luồng sức mạnh đó đang âm thầm tích tụ sức lực…
…
…